Cỏ non một thảm xanh rờn
Ta nằm êm ả nhìn trời bao la
Màu xanh trong vắt ngân hà
Không vương một ánh mây mù phủ che
Lời kinh tiếng hát thoảng nghe
Tiếng chuông tỉnh thức đưa ta trở về
Nhịp nhàng hơi thở vào ra
Thân tâm một mối trở về trong ta
Thoảng như trong một sát na
Tâm mình cũng sáng tựa trời trên cao
Diệu Bạch