
| Thể theo lời mời của các bác và các anh chị cư ngụ quanh vùng Harrisburg, tiểu bang Pennsylvania, vào ngày 25 tháng 7 vừa qua, nhóm Sinh Thức gồm các chị Diệu Tịnh, Diệu An, Diệu Ngọc và các anh Minh Ðức, Minh Tánh, Minh Tuệ và Tâm Hiển đã đại diện cho nhóm, đến sinh hoạt chung với các bác và các anh chị trong một ngày quán niệm tại tư gia của gia đình bác Hở.
Tôi thật vui mừng và phấn khởi khi biết mình sẽ cùng với tăng thân Sinh Thức đến sinh hoạt tu học ở Harrisburg. Tôi chuẩn bị cho chuyến đi sắp đến, và tự nhủ sẻ an nhiên sống trong tỉnh thức, xem đó như là một ngày quán niệm hàng tháng tại chùa Vạn Hạnh. Buổi sinh hoạt này sẽ là lần đầu tiên chúng tôi nhận lời đến sinh hoạt chung với một nhóm Phật tử ở ngoài tiểu bang Virginia. Các anh chị trong nhóm, sau vài lần gặp nhau, đã phân chia công việc và trách nhiệm để chuẩn bị cho ngày tu học sắp đến. Mọi người ai nấy cũng sẵn sàng nhận việc của mình và vui vẻ đóng góp thêm ý kiến cho ngày tu học được thêm phần chu tất. Việc chuẩn bị cho chuyến đi và chia xẻ kinh nghiệm, cũng đã nhấn mạnh và nhắc nhở chúng tôi rất nhiều về sức mạnh của tăng thân trên con đường tu tập. Năng lượng của tăng thân là một sức mạnh giúp cho sự chuyển hóa mà ngay chính vợ chồng tôi đã cảm nhận được từ khi bắt đầu tu học theo con đường của Phật. Sau khi gởi hai con tôi cho các anh chị khác trong nhóm săn sóc, chúng tôi cùng nhau họp mặt tại tư gia của anh chị Minh Ðức và Diệu An để lên đường. Mọi người đều sẳn sàng với nét mặt hiện một nụ cười an lạc, vì tất cả hiểu rằng những phật sự nầy sẽ luôn đem đến những điều lành cũng như học những kinh nghiệm hay trên con đường tu học. Chúng tôi dùng hai xe để chuyên chở tọa cụ và những phật cụ cần thiết khác cho ngày quán niệm. Chuyến đi dài khoảng hơn hai tiếng thì đến Harrisburg, và đó cũng là lần đầu tiên tôi được gặp gia đình bác Hở. Nhà bác rộng rãi và thoải mái, thoáng khí, rất thích hợp cho việc tổ chức một ngày tu học. Buổi sáng hôm sau, vào khoảng 9 giờ sáng, mọi người đã đến thật đông đủ và ngày quán niệm được bắt đầu vào lúc 10 giờ. Tất cả anh chị trong nhóm Sinh ThứÙc uy nghiêm mặc áo lễ , ngồi vững vàng về phía trước gần bàn thờ Phật trông thật đẹp. Vị chủ lễ là anh Minh Ðức. Mở đầu, anh đại diện đón chào tất cả mọi người. Anh cũng đã trình bày mục đích và ý nghĩa của ngày quán niệm, cũng như nói sơ lược về hướng đi và sự thực tập của nhóm. Vì có một vài bác và anh chị nêu lên một số câu hỏi có liên quan về cách ngồi thiền, nên anh Minh Ðức đã dành một ít thời giờ để hướng dẫn và trả lời các câu hỏi liên quan đến sự thực tập thiền tọa và thiền hành. Có những câu hỏi rất thực tế và căn bản mà chính tôi cũng đã thắc mắc trước đây khi mới bắt đầu thực tập thiền quán, thí dụ như: thở vào và thở ra bằng mũi hay bằng miệng? Tư thế ngồi trên tọa cụ? Trong lúc ngồi thiền mình nên nhắm mắt hay mở mắt? Nên ngồi bao lâu mới được?... Giờ đây, tôi mới thấy đôi khi được nghe những câu hỏi căn bản nhưng cụ thể như vậy giúp tôi quay về ôn lại những gì mình đã và đang thực tập. Kế đến, tất cả đã thực hành 20 phút ngồi thiền để mở đầu cho ngày quán niệm. Tiếng hô canh của anh Minh Ðức cùng với tư thế ngồi thiền vững chãi của các anh chị, các bác, đã tạo nên một khung cảnh thật trang nghiêm, an tịnh. Sau thời ngồi thiền là buổi lễ tụng kinh. Ðại chúng ngồi thẳng, theo dõi hơi thở. Sau bài kinh Bát Nhã, tất cả ngồi yên lắng nghe ba lời quán nguyện do chị Diệu Ngọc đọc ;ên, và sau đó mọi người cùng đọc kinh hồi hướng để kết thúc buổi tụng kinh sáng. Âm thanh do những pháp cụ, tiếng tụng kinh thật hùng hồn, cùng với sự định tâm của mỗi người trong lúc tụng niệm, đã đem lại một sự uy nghi cho buổi sáng tu học hôm ấy. Bài thuyết trình buồi trưa do anh Minh Tánh nói, với chủ đề "Chánh Niệm Sức Mạnh Chuyển Hóa" thật là hay, tôi đã có nghe qua một lần nhưng lần này tôi vẫn nhận thấy nó đã tiếp tục bổ túc cho sự hiểu biết và thực tập của tôi về chánh niệm rất nhiều. Chị Diệu Ngọc cũng đã đồng ý với tôi về điểm nầy. Anh Minh Tánh đã dùng những hình ảnh chứng minh theo đường lối khoa học, lồng vào những lời dạy của đức Phật trên hai ngàn năm trăm năm trước để làm cho bài nói chuyện của anh thật dễ hiểu và hửu ích cho người nghe. Sự đón tiếp nồng hậu của các bác và các anh chị tại Harrisburg, những chắp tay búp sen mà chúng tôi đã trao tặng nhau trong ngày hôm đó, nhất là trong lúc chia tay, đã để lại trong mọi người thật nhiều an lạc nhất là cho các anh chị trong Sinh Thức. Riêng gia đình bác Hở với sự đón tiếp nồng hậu, chăm lo ân cần, hai bác và anh Sĩ đã dành một cảm tình thật đẹp cho anh chị trong nhóm. Sinh Thức cảm thấy thật hạnh phúc vì đã có duyên gặp gở, sinh hoạt với các bác và các anh chị tại Harrisburg, những người có cùng một chí hướng tu học. Minh Tuệ
|
| Mục Lục |