Nắng vàng nhạt
Hàng thông già nghiêng bóng
Mảnh vườn xưa chậm rãi dáng mẹ gầy
Thương yêu chọn
Những loại rau con thích
Ðể cơm chiều ăn gỏi cuốn thêm ngon.
Tóc mẹ bạc
Trắng lòng con man mác
Dẫu hiểu rằng vô thường định luật chung
Con vẫn mong
Mẹ được khoẻ vui hoài
An nhiên phủi chút sợ lo còn lại.
Mẹ vô nhà
Nhìn theo trong hơi thở
Bóng khuất rồi cảm xúc vẫn miên man
Ngược thời gian
Lo buồn giận thương vui
Chợt mỉm cười biết mẹ mãi trong con.

Quảng Minh Nguyên

Mục Lục