Chia xẻ cảm nghì của một thiền sinh trong buổi Thiền Trà cuối khóa thiền tập hè 2001 của nhóm Sinh Thức tại Roslyn Richmond Virginia.
Tâm Minh Cần


Kính bạch thầy viện trưởng, thầy Quảng Tiến, các anh chị nhóm Sinh Thức, các bác các cô chú và các bạn tăng thân thương. Thế là bốn ngày thiền tập đã trôi qua nhanh chóng, mặc dù thầy Tịnh Từ cũng như anh Minh Tánh và Minh Ðức đều luôn nhắc nhở: Hãy biết dừng lại, thong thả từ từ đi trong chánh niệm, ăn uống trong chánh niệm. Nhưng ngày vui đã qua quá mau, tuy chỉ trong thời gian ngắn ngủi mấy ngày mà con cảm thấy đúng nghĩa câu thân tâm an lạc. Một niềm vui nhẹ nhàng len lén tăng trưởng trong tâm hồn con như đóa sen búp buổi sáng từ từ hé mở đón chào một ngày nắng ấm. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây, ăn gạo nhớ kẻ đâm xây giầm sàng. Ðược hưởng duyên lành trái ngọt nầy con không dám quên ơn những người đã gieo hạt giống tốt từ bao lâu nay. Thầy viện trưởng Thích Tịnh Từ, thầy Quảng Tiến, các anh chị em nhóm Sinh Thức, các bạn đã cùng tham dự khóa tu và người bạn đường hiền hòa Tâm Diệu của con. Xin tạ ơn Chư Phật và tạ ơn mọi người đã bỏ thờì giờ công lao tổ chức một khóa tu thiền hay theo lời thầy Quảng Tiến là "khóa tu tiên" vì quá chu đáo, đầy đủ tiện nghi về cả vật chất lẫn tâm linh. Ở đâu con cũng được thấy những nụ cười hiền, ở đâu con cũng được nghe những lời ái ngữ. Sau những bài pháp thoại con lại có cảm tưởng mình sướng ghê, may mắn thật, vì trong hiện tại mình đã không chạy đi tìm hạnh phúc mà bằng lòng với những gì mình đang có. Xin tạ ơn thầy viện trưởng với các câu chuyện cổ tích rất sâu sắc, các lời chỉ giáo thâm trầm và tế nhị. Xin tạ ơn nhóm bạn trẻ Sinh Thức đầy tài năng chuyên môn và giàu lòng Từ, Bi, Hỷ, Xã, luôn luôn thực hành câu Sáng cho người thêm niềm vui, chiều giúp người bớt khổ. Trong thực tế đã có rất nhiều gia đình sau khi dự khóa tu Thiền Tập đã thay đổi chống đỡ được mái ấm gia đình sắp lung lay vì các cơn gió lốc tiền tài, danh vọng.

Tháng sáu vừa rồi các bạn và con đã tổ chức một chuyến đi chơi Atlantic City cho hơn sáu mươi bạn đồng nghiệp. Sáng ra đi ai cũng hăm hở vì mỗi người được hãng xe buýt tặng một phiếu ăn trưa và một số tiền mặt để chơi bài. Buổi chiều về buồn nhiều hơn vui, chỉ có một người được bạc hầu hết đều thua. Con không biết đánh bài nên chỉ đứng nhìn thôi. Trước khi rời sòng bài con thấy một ông cụ tóc bạc phơ ngồi khóc trong im lặng. Gần đó một cặp vợ chồng trẻ cãi nhau găng lắm đến nỗi cô vợ đấm ngực rồi khóc, có lẽ anh chồng đã thua lớn. Họ nói tiếng Spanish nên con không hiểu.

Trong khóa thiền nầy cũng như các khóa thiền khác đa số thiền sinh ra về luôn có nụ cười trên môi vã trong tâm, vì ít ra họ cũng như con đã biết được lời giãng dạy của thầy.

There is no way to Happiness.
Happiness is the waỵ

Không có lối nào đưa đến hạnh phúc.
Hạnh phúc đang ở trên đường ta đi

Và lời dặn dò của anh Minh Tánh, nếu sau khóa thiền có ai hỏi bạn học được những gì, đem được gì về nhà? Thưa được: chiếc thuyền không. Không tham, không Sân và không Si.

Lời nói luôn luôn có giới hạn và có nhiều vụng về nhưng cảm xúc thì vô chừng. Cảm xúc của con là biết ơn vô cùng và xin đa tạ. Con ước mong năm tới mỗi thiền sinh trở lại với khóa thiền sẽ rủ thêm một người bạn mới để mỗi ngày gia đình tâm linh càng nới rộng, niềm vui lan xa hơn.
 

Mục Lục