Ngày xưa, có một vị sư toạ thiền rất chuyên cần tinh tấn. Trải qua nhiều năm tu tập, một ngày nọ trong lúc tọa thiền, sư thấy một con nhện to bự giăng tơ trước mặt ông. Nhưng càng lúc nó lại càng lớn và xích tới gần ông một chút, cho đến khi nó che khuất cả một vòm trời trong tâm ông. Tám cái chân của nó giăng ra đe dọa, như sẵn sàng vồ lấy nhà sư mà nuốt chửng. Bốn mắt nhìn nhau quái đản, kinh hoàng.

  Sư nhiếp tâm chánh niệm, nhưng hình ảnh con nhền nhện càng rõ hơn. Mở mắt đã thấy rõ mà nhắm mắt lại càng rõ hơn bội phần. Sư toát mồ hôi hột, cố gắng định tâm và quán nó là không, là giả. Nhưng tuy sư quán không mà con nhền nhện vẫn cứ sờ sờ ra đó, quán giả thì đã đành nó là giả nhưng mà sư run vẫn cứ
run, sợ vẫn cứ sợ. Sư bèn đổi phương pháp, quay ra niệm Phật, tay bắt ấn, trì niệm thần chú, cầu chư Phật, Bồ Tát, Thiên Long bát bộ đến cứu mình thoát ra khỏi con nhền nhện quái ác này. Nhưng mặc dù sư đã bắt ấn đủ kiểu, mật niệm đủ thứ thần chú nổi tiếng trừ tà rất linh nghiệm, mà con nhền nhện vẫn cứ đứng đấy. Nó dường như càng lúc lại càng đến gần nhà sư hơn, càng đe dọa hơn. Sư đành phải chịu thua, xả thiền đứng dậy.

  Hình ảnh đáng sợ của con nhền nhện trong lúc ngồi thiền, vẫn cứ ám ảnh vị sư cả ngày. Sư trở nên thẫn thờ, suy nhược như người mất hồn. Quá đau khổ, nhà sư tìm đến vị thầy của mình và trình bày tự sự. Vị thầy hỏi ông:

  - Bây giờ ông tính như thế nào?

  - Bạch thầy, con đã làm đủ mọi cách, nhưng con nhền nhện vẫn cứ trơ trơ ra đó. Con nghĩ, con phải tìm cách nào tiêu diệt nó đi mới tiếp tục tu tập được. Con định sẽ để sẵn một con dao bén cạnh bên. Chờ khi nào nó tới, con sẽ đâm cho nó một dao. 

  - Ông tính vậy cũng được. Nhưng trước khi đâm con nhền nhện ấy chết, ông hãy vẽ một dấu thập bằng phấn trắng ở ngay cái chỗ mà ông định đâm trên thân nó. Vào thời tọa thiền kế tiếp ông sẽ đâm nó cũng không muộn.

  Vị sư nghe lời thầy, cáo từ và trở về tọa thiền. Lần này ông thủ sẵn một viên phấn trắng, chờ con nhền nhện xuất hiện. Vừa thấy nó, ông liền cầm phấn lên gạch ngay một dấu chữ thập vào bụng nó. Hôm sau sư trở lại gặp thầy mình. Ông kể lại việc mình làm, và bày tỏ ý chí cương quyết sẽ giết con nhền nhện vào giờ tọa thiền kế tiếp.

  Vị thầy nhìn ông bảo:

  - Ðược nhưng ông hãy vén áo lên cho tôi xem thử.

  Vị sư ngạc nhiên, nhưng cũng phải vâng lời thầy. Ông mở áo ra cho thầy xem. Lạ thay trên bụng mình, ông bỗng thấy một dấu chữ thập bằng phấn trắng... do chính ông đã vẽ. Ông đột nhiên ngộ và hiểu rằng con nhện ấy cũng chính là ông.

Truyện Phật Giáo

Mục Lục