Nhà năm gian chưa hề đóng cửa
Chờ em về thăm lại quê xưa
Tích môn đây, lối vào Xóm Cũ
Diện mục em ngát dậy chơn thừa
Ðàn trẻ thơ tiếng cười rộn rã
Mát tình thiêng xuống giọt hằng sa
Trái hồng tâm nở xòe ngàn cánh
Em vẫn là em hiện hữu đấy mà
Bước vào đời ngang qua trái đắng
Khổ đau nào đọng lại ăn năn
Hạnh phúc chân như đâu chỗ tới
Giọt lệ nào ngọc sáng long lanh?
Ðất nằm xuống đất mềm sơn cước
Ðá thì thầm nói chuyện văn chương
Cội tùng già đếm từng hơi thở
Thấy yêu đời hóa kiếp ngàn phương
Xóm cũ ngày tàn trên đỉnh vắng
Uống màu trăng, uống cạn sông Hằng
Em vẫn là em từ nguyên thủy
Dáng ấy tình trong chẳng đổi thay

 Sơn Cư

 

Mục Lục