bai6_hdr.gif (3099 bytes)

Trong những năm mới ngoài ba mươi, trên đường du hóa, đức Phật gặp một ông Bà La Môn giàu có. Thấy đức Phật có dung mạo đẹp, ông Bà La Môn bèn ngỏ ý muốn gả cô con gái cưng cho. Ðức Phật từ chối và lựa lời giáo hóa ông. Thái độ của Phật khiến cô con gái, Ma Ðăng Già, cảm thấy bị tổn thương, vì cô nghĩ mình đâu phải xấu xa gì đến nỗi phải đem gả cho, mà còn lại bị chối từ.

Với chủ tâm trả thù Phật, ngày hôm sau Ma Ðăng Già bằng lòng kết hôn với đại vương thành U Du. Một tuần sau cô trở thành hoàng hậu U Du, đệ nhất phu nhân vùng Kasambi.

Nhiều năm trôi qua, ngày mà Ma Ðăng Già chờ đợi đã đến. Ðức Phật cùng A Nan du hóa qua vùng Kasambị Những tay chửi lộn mướn chua ngoa nhất của kinh thành đều được hoàng hậu Ma Ðăng Già cho tụ tập lại, để đón chào đức Phật. Ngài điềm nhiên đi qua những con đường rền vang những lời mắng nhiếc thô tục của bọn chửi mướn, như không có chuyện gì xảy ra. Riêng tôn giả A Nan, tối tăm mặt mũi trước những lời chửi mắng nặng nề ấy, bèn thưa với Phật:

- Bạch Thế Tôn, ta nên về đi thôi!

- Về đâu hở A Nan?

- Thưa, đi đến một thành phố khác, như thành Ðề Xá chẳng hạn.

- Nhỡ nơi đấy, dân cư lại đón tiếp thầy trò mình y hệt như nơi đây thì ông tính sao?

- Thßa, chúng ta s¨ ði qua thành Hoa Thị!

- Và nếu tình trạng của thành Hoa Thị là tương tự như vầy thì ông tính sao?

- Bạch Thế Tôn, chúng ta sẽ đi đến những nơi nào mà người ta không bạc đãi mình, như thành Vương Xá, thành Tỳ Xá Ly chẳng hạn.

- Này A Nan, ông nghĩ tại sao dân chúng tại những thành phố ấy lại đối xử tốt đẹp và ân cần với thầy trò mình?

- Dạ thưa, vì họ đã nghe Phật Pháp và đã hiểu, họ biết đâu là thiện đâu là ác, nên rất mong cầu được gặp và nghe lời dạy dỗ của đức Thế Tôn.

- Và này A Nan, còn dân cư vùng này tại sao họ lại đón tiếp thầy trò mình như vầy?

- Dạ, vì họ chưa hề biết Phật Pháp, chưa phân biệt đâu là lành, đâu là dữ, nên mới có hành động như vậy.

- Này A Nan, ví như có một vị lương y tài giỏi, thương bệnh nhân như con đẻ. Vị lương y này có bao giờ dán bố cáo nói như vầy không:

'Nơi đây chúng tôi chỉ nhận chữa bệnh cho những người khỏe mạnh hoặc ít bệnh, còn ai đau nặng xin được miễn tiếp!'

- Bạch Thế Tôn, không bao giờ! Vị thầy giỏi chỉ chữa cho những người có bệnh thật, chứ không phải dành cho những người khỏe mạnh.

Này A Nan, cũng thế! Như Lai ra đời là vì lợi ích cho những chúng sanh bị si mê, chưa phân biệt rõ thiện và ác, quen tạo nghiệp dữ để rồi chiêu vời những quả khổ trong ba đường ác. Những người bệnh nặng cần lương y như thế nào thì dân cư nơi đây cũng cần sự hiện diện của Như Lai như thế đó. Cư dân của thành Tỳ Xá Ly và Vương Xá giống như những người khỏe mạnh hay ít bệnh, các đệ tử của Như Lai có mặt ở những nơi ấy cũng đủ giúp đở cho họ rồi. Còn nơi đây, nếu ta không đích thân giáo hóa thì còn ai sẽ dám làm nữa, hở A Nan?

- Nhưng bạch Thế Tôn, nơi đây có ai thèm nghe ngài nói Pháp đâu! Họ đã đón tiếp Thế Tôn bằng những gì xấu xa, bẩn thỉu nhất. Những người bệnh nặng mà không cần thầy thuốc thì dù lương y có tâm từ bi đến đâu, cũng chỉ uổng công vô ích mà thôi.

- Này A Nan, một người bị bệnh nặng, thân và tâm đang bị đau đớn, thống khổ, họ không thể nào có những tâm niệm ngôn ngữ và hành động như người bình thường được. Vị lương y phải tận tâm cứu giúp, không để xao xuyến vì cử chỉ và lời nói bất nhã của bệnh nhân. Cho đến bao giờ, thấy rằng dân cư vùng này thật sự không cần đến ta nữa, ta sẽ đi ngay.

Ngay lúc đó, tên chúa trùm du đảng, thủ lãnh các tay anh chị chửi lộn mướn chuyên nghiệp, tìm đến xin được ngỏ lời xin lỗi đức Phật.

- Qua câu chuyện đối đáp giữa hai thầy trò của Ngài, chúng con vô cùng hối hận. Vậy xin Ngài đừng giận mà hãy nán ở lại nơi này để dạy dỗ chúng con, những bệnh nhân đang hấp hối.

Một tuần lễ sau, dân chúng thành U Du lại cư xử với đấng Ðạo Sư hệt như thành Vương Xá, thành Tỳ Xá Ly. Ngày Ðạo Sư cùng Tôn giả A Nan lên đường du hóa nơi khác, dân chúng lũ lượt kéo nhau đi tiễn đưa, rải hoa và thương khóc.

Như Thủy

Mục Lục