Ðức tin là chỗ tựa 
Như lầu cao có nền 
Hãy tin sâu Tam Bảo 
Kỉnh lễ xin quy y.

Hãy tự tạo cho mình có một đức tin vững chãi. Ðức tin lã chỗ phát sinh ra mọi điều lành, là thai nhi sinh ra bậc hiền đức, trí tuệ. Ðức tin đựơc ví như cái nền móng vững chắc của căn nhà lầu cao mấy trăm từng. Móng vững chắc không xây thì các từng lầu kia không thể có được. Người phật tử khi vào cửa đạo, phải tin sâu Tam Bảo, kính lễ và quy y phật, pháp, tăng. Phật, pháp, tăng như ba viên ngọc quý, như hải đảo yên ổn để tựa nương và để hóa giải mọi niềm đau nỗi khổ của thân và tâm. Trong Phật có pháp và tăng.
          Bậc có trí tụê, có lòng thương yêu rộng lớn được gọi là Phật. Trong tâm ta có hạt giống trí tuệ và thương yêu đầy đủ, nếu ta biết thực để phát triển những hạt giống tốt có sẵn trong ta, thì ta được gọi là Ðức Phật sẽ thành, đức Phật trong tương lai. Ta đã hiểu và tin tưởng như vậy, gọi lã tin Phật. Tin Phật là một pháp môn tự trị liệu thân và tâm bệnh rất công hiệu và mầu nhiệm. Nhờ tin sâu nơi Ðức Phật mà Thầy không hề sợ hãi, có đủ sự can đảm để nhìn thẳng, đối diện với sự thật, dù sự thật có phủ phàng, đau đớn đến đâu đi nữa. Sau cuộc giải phẩu tim, nối thêm những ống dẫn máu và lọc máu bởi sự khuyết tật di truyền, Thầy cảm thấy cơn đau đớn xảy ra từ vết mổ và khắp cả toãn thân thật khó tả. Sự cử động, nằm, ngồi, đi, đứng hết sức cực nhọc, nhất là những lúc về đêm không chợp mắt, cơn đau hoành hành, tinh thần lảo đảo, tán loạn, nôn nao, mệt nhọc khó tả. Những lúc ấy Thầy cảm thấy hết sức sợ hãi, chán nản và cô đơn. Rồi chính ngay giây phút sợ hãi, chán nản, cô đơn tận cùng ấy, Thầy thấy một Ðức Phật hiện ra, hai Ðức Phật hiện ra, ba Ðức phật hiện ra, bốn năm Ðức phật hiện ra và rất nhiều Ðức phật hiện ra trước mặt Thầy, trong tâm thức Thầy. Các Ðức phật mỉm cười, ôm Thầy vào lòng, đặt bàn tay lên trán, lên ngực, lên vết mổ của Thầy và nói lời hiền dịu: "Con sẽ bình yên, con được bình yên..." chỉ trong chốc lát, toàn thân thầy êm ái, mát dịu, dễ chịu, rồi thầy thiêm thiếp đi vào giấc ngủ. Giấc ngủ của sự bình yên tuyệt hão. Và, cứ sau một giấc ngủ, cơn đau đớn của thầy lắng dịu, dần dần tan biến - vết thương từ từ lành, tinh thần an ổn. Thầy có thêm niềm tin nơi Ðức phật và tự tin nơi công năng niệm Phật, làm lành theo hạnh Phật.
          Ðức tin và đối tượng của đức tin có khả năng trị liệu vết thương, bệnh tật và sự chao đảo, rối loạn tinh thần. Có người tại ông tri, có người tin số mạng, có người tin thần linh, có người tin nơi sức mạnh của tinh thần. Sự tin cậy ấy đều tốt cả, song gần một đời trên bốn mươi năm qua Thầy chỉ biết tin nơi Ðức phật và tin một cách tuyệt đối. Phật là Ðức Phật Thích Ca và các đấng có trí tuệ, có lòng thương vẹn toàn. Phật là khả năng hiểu biết, sự trong sạch, tươi mát và hiền lành của tâm tính. Phật ở trong ta và ngoài ta. Phật bao trùm khắp mọi nơi, đó là cái thể sáng, thể tịnh, thể an nhiên và thể tự nhiên của sự sống. 
          Ai cũng biết khoa giải phẩu về tim, về các bệnh nội thương ngày nay đã tiến bộ vượt bậc, nhưng không có nghĩa là hoàn toàn, không có nghĩa là những người được giải phẩu đều được an ninh tánh mạng. Mỗi bệnh nhân trước khi lên bàn mổ, phải tự tay ký giấy giao ước với bác sĩ và nhà thương. Yếu điểm của giấy giao ước là "bạn có chết thì ráng chịu, chúng tôi không hoàn toàn trách nhiệm và không bồi hoàn bất cứ một khoản tài phí nào...". Thế nhưng, bệnh nhân mười người như một, đều cầm bút hoặc được thân nhân ký hộ một cách sốt sắng, vì họ bị lệ thuộc câu nói của nhà chuyên môn, "bạn không mổ sẽ bị chết và chết rất mau" Nói điều nầy, Thầy không có ý là xem thường khoa giải phẩu của y thuật ngày nay, mà nói điều nầy để cần nhắc các bệnh nhân một điều rất quan trọng, đó là đức tin. Ít nhất là tin tưởng sự tốt đẹp của khoa giải phẩu. 
          Tin tưởng vào tay nghề của bác sĩ, tin tưởng vào sự thành công của khoa giải phẩu là một yếu tố tâm lý vô cùng cần có của bệnh nhân, trước khi quyết định nằm dài trên bàn mổ. Những bác sĩ giỏi về khoa tâm lý cũng thường khuyến khích bệnh nhân, nên đặt sự tin cậy vào nơi đối tượng đức tin để cầu nguyện, để có thêm sự an tâm, quyết tâm trong việc giải phẩu và trị liệu.
          Tại bệnh viện Stanford, nơi Thầy giải phẩu và điều trị bệnh tim, Thầy khám phá ra rằng, có nhiều bệnh nhân sau khi giải phẩu phải nằm luôn tại nhà thương nhiều tháng, có người bị chết, và có người bị tàn tật suốt đời. Có cô bé Việt Nam 13 tuổi, tên Trần Thị Mỹ Hương, sau khi giải phẩu tim, cô bé bị liệt hết cả toàn thân, nằm luôn tại nhà thương trên bốn tháng mà cơ thể chưa được phục hồi. Thầy đã lay động và khuyến khích cha mẹ, anh chị em của bé là nên tin tưởng vào Ðức Phật để cầu nguyện và chữa bệnh cho cháu. Cả nhà nghe theo lời thầy và đã có kết quả tốt. Họ thỉnh đức Quán Âm về nhà an vị. Cả nhà đều phát tâm quy y Phật và thường niệm đức Quán Thế Âm ngày đêm để hồi hướng cho bé. Bây giờ bé Hương đã đi lại và nói năng được, sức khỏe hồi phục. Quả thật là kỳ diệu.

Như người xưa lấy lửa 
Cọ đá phải chuyên cần 
Ðức tin năng bồi dưỡng 
Hạ thủ quyết hành trì

          Ðức Phật thường nhắc nhở, "Hãy tin nơi khả năng tuệ giác của mình. Giới tâm là hải đảo an ổn nhất để ta trú ẩn và nương tựa, chớ rong ruổi và tìm cầu bất cứ một nơi nào khác." Nghĩa là đức Phật dạy ta hãy phát triển và sử dụng trí sáng của mình trong mọi suy nghĩ và hành động. Nhân và Quả là điều kiện căn bản của đức tin được hướng dẫn, được soi sáng bởi lý trí. Người thông minh phải biết trau dồi đức tin của mình bằng sự chuyên cần và tích cực, đó là hạnh tinh tấn.
          Tinh tấn là việc tốt nên làm và phải làm cho đều, cho thường xuyên. Cấm kỵ sự lơ là, bỏ quên và trể nãi. Thầy tin tưởng việc nuôi dưỡng các sư chú và sư cô, trong tương lai họ sẽ trở thành các vị tăng ni giỏi cho công việc hoằng Pháp, cho nền Phật giáo ngày mai, nên Thầy chuyên cần, tích cực và nhẫn nại dạy dỗ các vị xuất gia rất chăm chỉ hằng ngày. Nhờ vậy mà bây giờ đã có một tăng thân đông đảo tại Tu Viện Kim Sơn. Ðó là hạnh tinh tấn của Thầy. Tin tưởng một điều đã được chọn lựa, ta phải nỗ lực, cố gắng trau dồi đều đặn mỗi ngày.
           Hồi bảy, tám tuổi, Thầy đã tin Phật và biết niệm Phật. Một hôm theo mẹ lên chùa, nghe sư ông nói đến chữ Phật là Thầy thích rồi. Ra vườn chùa chơi, thấy chú tiểu cở bằng tuổi Thầy ngồi lặng lẻ dưới bóng cây, Thầy cũng bắt chước ngồi yên. Một hồi lâu chú tiểu thư giản tay chân, thầy cũng bắt chước. Chú tiểu kể cho Thầy nghe là sư ông dạy nên ngồi yên lặng nhiều lần trong ngày và ban đêm để niệm tên đức Phật Thích Ca, nhớ ơn ngài bỏ nhà ra đi tu, thành người tốt, cứu giúp nhiều người đau khổ. Thầy tin Phật và biết tưởng niệm Phật từ dạo ấy. Nhờ hạt giống tin Phật, niệm Phật liên tục không quên mà lúc 14 tuổi Thầy đã trốn cha mẹ, bỏ nhà đi tu, và tu suốt 41 năm qua, chưa hề có một niệm thối chí bỏ cuộc.
          Thầy tu được là nhờ công năng tin Phật, niệm Phật. Thầy làm được vài việc có lợi ích như xây dựng chùa, lập tu viện, nuôi dưỡng nhiều người đi tu là nhờ công năng tin Phật, niệm Phật. Thầy đi giảng Pháp hướng dẫn nhiều người quy y Tam Bảo, phụng sự Tam Bảo, biết làm điều tốt, hóa giải thù oán, chuyển buồn tủi, chán nản, khổ đau thành vui tươi, hạnh phúc... cũng nhờ công năng tin Phật, niệm Phật hằng ngày, hằng đêm và gần suốt một đời của Thầy. Trên đường làm việc Phật ở Việt Nam cũng như trên 24 năm hoằng Pháp tại Hoa Kỳ, Thầy gặp rất nhiều tai nạn xe hơi, bệnh tật, giải phẩu, người thương, kẻ ghét... bằng vào công năng tin Phật, niệm Phật mà Thầy được bình yên và vượt qua mọi thử thách, khó khăn.

Thích Tịnh Từ
Mục Lục