Bốn mùa xoay vần 
Vui buồn đong đưa 
Dòng đời an nhiên chảy dài 
Sinh động hiển bày trong hơi thở 
Từng tiếng đập đều của tim tôi 
Bờ biển năm nào 
Tàng cây già che xanh gềnh đá 
Qua năm tháng vẫn bền gan đợi tôi về 
Âm ba sóng chiều dạt dào 
Gió dậy mát từng cơn 
Ôm ấp bao kỹ niệm 
Thấp thoáng từng khuôn mặt 
Từng bàn tay nâng niu 
Phảng phất những giọng nói thương yêu 
Khi vỗ về khuyến khích 
Khi trách móc khuyên lơn 
Âm hưởng bao ngày xanh vang vọng 
Một chốc đong đầy 
Hồ tâm thức mênh mông 
Chợt nước chao tung toé 
Tôi bàng hoàng tỉnh mộng 
Hơn ba mươi năm gom trọn một phút này 
Hoàng hôn xuống dần 
Vài vì sao lấp lánh cuối trời xa 
Biển đêm về bao la tĩnh lặng 
Tôi mỉm cười đứng dậy 
Nhẹ bước về 
Mái ấm tự nghìn xưa

Minh Nguyên

Mục Lục