Thiền lộ an nhiên, 
Thong dong đếm bước, 
Lắng lòng tìm lại thuở chưa sanh. 
Suối reo, gió mát, đất mẹ hiền hòa, 
Thảnh thơi an trú, 
Một giọt sầu chợt kết giữa hồ tâm. 
Tĩnh lặng. 
Thời gian lắng đọng đầu hơi thở, 
Không gian gom trọn một bước này, 
Hai tay nâng lấy giọt sầu, 
Hỏi lòng sầu ấy bây giờ về đâu. 
An tĩnh. 
Trời đất bao la, dòng đời vô tận, 
Sự sống vô thường, 
Tự hỏi lòng, bước tới về đâu. 
Về đâu!

Minh Nguyên

Mục Lục