giới thiệu sách mới

Tựa: Nơi Ấy Cũng Là Bây Giờ và Ở Ðây. 
Tác Giả: Jon Kabat-Zinn 
Dịch Giả: Nguyễn Duy Nhiên 
Số Trang: 324 Trang. 
Nhà Xuất Bản: Sinh Thức.
Ðây là một quyển sách với những lời hướng dẫn rất cụ thể về phương pháp thực tập chánh niệm trong đời sống hằng ngày. Chánh niệm thường được coi như là trái tim của thiền quán, và bản chất của nó thì rất phổ cập và có thể đem lại lợi ích cho bất cứ ai trong bất cứ một hoàn cảnh nào. Chánh niệm có nghĩa là có được một ý thức sáng tỏ về những gì đang xảy ra chung quanh ta và trong ta. Chúng ta có khuynh hướng tự nhiên là sống theo tập quán cố hữu của mình, trong thất niệm, không tiếp xúc được với thực tại, với sự sống, với những cái hay, cái đẹp đang có mặt trong ngay giờ phút này. Nhưng cũng như một ngôi vườn cần sự chăm sóc của người làm vườn, để được những bông hoa có hương sắc đẹp và khỏi bị cỏ dại lấn áp, chánh niệm cũng cần phải được trau luyện và tu tập. Chúng ta gọi sự tôi luyện tâm ấy để phát triển sự tỉnh thức là thiền tập. Và chúng ta mang theo ngôi vườn chánh niệm ấy với mình ở bất cứ nơi nào ta đến, chỉ cần ta nhớ để chăm sóc nó mà thôi.

Trong quyển sách này, tác giả đã vẽ lại một con đường để giúp ta tu tập phát triển và nuôi dưỡng chánh niệm trong đời sống hằng ngày. Ðây là một quyển sách rất hữu ích cho những ai đã từng có kinh nghiệm tu tập nhiều năm, cũng như cho những bạn nào mới bắt đầu tu tập, muốn sống một cuộc đời tỉnh thức. Nó gồm những lời nhắn nhủ cũng như những bài thực tập nhỏ chỉ dẫn cho đọc giả một phương pháp rất cụ thể. 

Sinh Thức xin giới thiệu đến các bạn một chương trong quyển sách này.

Tiếp Xúc Trực Tiếp

Chúng ta ai cũng mang theo với mình những hình ảnh và ý niệm về thực tại. Ða số thì chúng được thu thập từ người khác, từ những lớp học, từ sách đã đọc, hoặc từ truyền hình, ra-dô, báo chí, từ nền văn hóa nói chung. Chúng cho ta một ấn tượng về những sự vật chung quanh mình và về việc gì đang xảy ra. Và kết quả là ta thường chỉ nhìn thấy tư tưởng của mình hoặc của kẻ khác, thay vì là những gì đang thật sự hiện diện ngay trước mặt hoặc bên trong ta. Chúng ta lại ít khi nào chịu tìm kiếm hoặc xét lại cảm nhận của mình, vì ta tự cho rằng mình đã biết và hiểu hết tất cả. Và vì vậy ta tự đóng kín mình lại, không còn biết đến sự kỳ diệu và sinh động của những cuộc gặp gỡ mới. Không khéo, chúng ta có thể quên đi rằng, sự tiếp xúc trực tiếp là một cái gì có thể được. Ta sẽ không còn tiếp xúc được với những gì là cơ bản nhất, mà không hề hay biết. Chúng ta có thể sống trong một thực tại huyễn mộng do mình tạo nên, mà không hề ý thức được sự mất mát, một hố sâu, khoảng cách không cần thiết ngăn cách ta với lại kinh nghiệm của mình. Không ý thức được việc ấy, ta suốt đời sẽ chỉ là một kẻ nghèo nàn về tâm linh. Và khi ta tiếp xúc trực tiếp được với thế giới chung quanh mình, sẽ có những sự kiện nhiệm mầu xảy ra.

Viki Weisskopf, một người hướng dẫn và cũng là một người bạn của tôi, một nhà vật lý học nổi tiếng, có kể lại một câu truyện rất sâu sắc về sự tiếp xúc trực tiếp: 

Vài năm trước đây, tôi có nhận được lời mời đến giảng thuyết tại đại học đường Arizona ở Tucson. Tôi rất vui mừng và chấp nhận ngay, vì đây là một cơ hội tốt để viếng thăm đài thiên văn trên đỉnh Kitts Peak, nơi đó có một kính thiên văn rất mạnh mà tôi từng mơ ước sẽ có dịp được sử dụng thử. Tôi yêu cầu trường đại học sắp xếp cho tôi một buổi tối viếng thăm đài thiên văn này, để tôi có thể quan sát những vì tinh tú qua chiếc kính viễn vọng ấy. Nhưng họ trả lời rằng việc ấy không thể thực hiện được, vì chiếc kính viễn vọng lúc nào cũng được sử dụng để chụp hình và cho những sinh hoạt nghiên cứu khác, không có thì giờ cho việc quan sát khơi khơi như vậy. Nếu vậy, tôi viết thư trả lời, thì tôi sẽ không đến giảng thuyết được. Chừng vài ngày sau, tôi được báo tin cho hay rằng, mọi việc đã được sắp đặt theo lời yêu cầu của tôi. Một buổi tối trời trong thật đẹp, chúng tôi lái xe lên núi. Những vì sao và dãy ngân hà sáng lóng lánh trên cao, tôi có cảm tưởng gần đến nỗi mình có thể với tay lên bắt được. Tôi vào căn nhà mái vòm của đài thiên văn, và nói với người chuyên viên điều khiển chiếc kính viễn vọng bằng máy điện tử, tôi muốn được quan sát Thổ tinh và một số thiên hà khác. Thật là một niềm vui lớn khi được nhìn bằng chính đôi mắt mình, với đầy đủ hết những chi tiết mà tôi chỉ có thể thấy trước đó qua hình ảnh. Trong khi say mê quan sát, tôi chợt để ý rằng căn phòng bắt đầu có đông người tụ tập, và họ chờ nhau để đến phiên được nhìn vào chiếc viễn vọng kính như tôi. Tôi được kể rằng, những nhà thiên văn này làm việc nơi đây, nhưng họ chưa bao giờ có cơ hội để trực tiếp nhìn vào đối tượng mà họ đang nghiên cứu. Tôi chỉ có thể hy vọng rằng, lần gặp gỡ này sẽ giúp họ ý thức được tầm quan trọng của những sự tiếp xúc trực tiếp như thế.

Thực Tập: Nhớ rằng cuộc sống của mình cũng thú vị và nhiệm mầu như là mặt trăng và những vì tinh tú. Cái gì đứng giữa bạn và kinh nghiệm trực tiếp với sự sống của bạn? Bạn có thể làm gì để thay đổi được khoảng cách ấy? 
 

Sinh Thức

Mục Lục