Những Vần Thơ

Thầy Tôi
Kính dâng thầy Nhất Hạnh

Non cao lồng lộng gió mây 
Kim Sơn ngạo nghễ bốn bề thông reo. 
Rạng đông đầu núi rực hồng, 
Nghìn tia nắng sớm xuyên lồng cỏ cây. 
Trải qua đại chúng đông đầy, 
Nghe thầy Nhất Hạnh dạy bài chân kinh. 
Không gian trong sáng bình minh 
Bốn bề yên lặng sương đêm đọng cành. 
Thầy nhìn ánh mắt hiền lành, 
Mỉm cười hiển lộ lòng đầy từ bi. 
Dáng thầy đi đứng uy nghi, 
Thong dong tự tại mây trời thênh thang. 
Như vầng ánh sáng trời ban, 
Soi đường đại chúng trở về chơn tâm. 

Huỳnh Thanh Xuân

Gậy Dưỡng Sinh
Kính tặng thầy Thích Tịnh Từ

Mỗi ngày múa gậy rừng xanh 
Tay vung, gậy múa dọc ngang quanh mình 
Gậy này là gậy dưỡng sinh 
Thầy Tịnh Từ dạy giữ gìn thể thân 
Trẻ già nam nữ đều cần 
Cho gân cốt dẻo, để thân thể lành. 
Ai ơi hãy cố mà hành, 
Cho thân cường tráng yên lành an vui.

Huỳnh Thanh Xuân

Về Mái Nhà Xưa

Mây vàng, chim hót, gió hiu hiu 
Một mình đếm bước giữa rừng chiều 
Mùi rừng, hơi lạnh len khe áo 
Tiếng lòng hòa nhịp bước chân vui 
Mỉm cười để thấy mình là chủ 
An trú dòng đời mãi mãi trôi 
Ra đi vỏn vẹn bàn tay trắng 
Lúc về nhìn lại vẫn trắng tay 
Thở vào hiện hữu bừng sống dậy 
Thở ra tĩnh lặng một mình tôi 
Lần này cũng tựa bao lần trước 
Vợ hiền, con thảo, mái nhà xưa. 

Minh Nguyên

Qua Sông

Qua sông một chiếc thuyền không 
Dừng đây ngoảnh lại vẫn người với ta 
Xa xa hiện bóng cha già 
Vầng trăng canh ngọ, cội cây quê nhà 
Nhớ ta phiêu bạt phương xa 
Hẹn nhau trăng nữa, một nhà sớm hôm.

Minh Nguyên

Mục Lục