Tôi theo Phật

Trưởng thành trong một gia đình sùng bái đạo Phật, nên khi lớn lên tôi qui y làm Phật tử cũng không có gì là lạ. Cái đáng để ý hơn là cái quá trình đưa đẩy đã đem đến tầm mức quan trọng của đạo trong tôi bây giờ. Mỗi người có một cảnh ngộ khác nhau, đưa đẩy họ đến con đường Ðạo với nhiều duyên cớ ly kỳ. Có người nói không có gì xảy ra trong cái thế giới Ta Bà này là do may rủi. Nghĩ cũng đúng, cái gì cũng có nhân duyên của nó, nhưng tại mình không thấy được hết mọi khía cạnh của sự việc mà thôi. Riêng tôi, bây giờ nghĩ lại cái quá trình đó mà thấy cũng nơm nớp lo, lo ở sức mạnh của nghiệp lực và ở đức tin của mình. Cái tôi bây giờ là tổng hợp của những sự dạy dỗ, kinh nghiệm và chứng nhận mà tôi đã thu nhận được, tất cả các thứ đó cái gì cũng thấy lỏng lẻo, hời hợt. Thế mà chúng lôi kéo, thúc đẩy mình theo một con đường mà mình không để ý và ngờ được.

Khi tôi còn học tiểu học, cái Ðạo mà mẹ tôi dạy là đạo ăn hiền ở lành, làm lành tránh ác. Mẹ tôi thường bảo ở hai bên vai mình lúc nào cũng có hai vị thần; một vị ghi lại tất cả những việc tốt mình làm, còn vị kia ghi lại những việc xấu mình phạm. Khi chết xuống Âm Phủ, trước Diêm Vương, hai vị này sẽ đem những việc lành dữ của mình ra đối chiếu và dựa theo đó mình được lên Trời hay bị đọa xuống Ðịa Ngục. Lên trời đối với tôi là được sống với Tiên với Phật, sáng ăn đào tiên chiều uống nước Cam lồ. Cỡi mây thong dong suốt ngày, không phải đi làm hay đi học gì hết, muốn gì thì chỉ biến phép là có ngay. Còn xuống Ðịa ngục thì bị ma quỷ tra tấn khổ đau vô phần. Cái việc làm lành dữ đối với tôi lúc đó cũng rất rõ ràng. Việc lành là bố thí như: cho tiền ăn xin, cứu người hoạn nạn như chàng hiệp sĩ cứu kẻ khốn cùng trong những chuyện đời xưa... và vì còn nhỏ, tôi không có tiền để bố thí và cũng không đủ sức để giúp một ai nên tôi thấy cái việc làm lành cũng không mấy khó. Lớn hơn một chút, khi tôi sửa soạn vào trung học, mẹ tôi dạy tôi niệm Phật và trì Chú cốt để Phật thương và phù hộ cho, nhất là trong việc thi cử. Những năm sau, tôi có duyên xem qua vài kinh điển nhưng vì thiếu người chỉ điểm, lại thêm văn tự khó hiểu nên không biết thêm gì. Tôi cứ cho kinh Phật là để tụng chứ không phải để học.

Ðến khi bà nội tôi mất, vì phải cúng bái nên tôi có dịp đi chùa thường hơn. Nhìn tượng đức Phật trang nghiêm ngồi trên toà sen; những vị Bồ tát uy nghi, phép tắc vô biên; các Hộ pháp oai nghiêm đầy uy lực. Tôi trong lòng cũng muốn được như các vị ấy nhưng lại không muốn bỏ công, bỏ sức nhiều ! Phải có cách tu nào dễ và mau hơn để thành Tiên, thành Phật. Tôi có biết qua một vài phương pháp tu tập mà người ta cho đó là con đường thẳng hay lắm khi còn gọi là con đường tắt đưa đến Phật quả với nhiều hứa hẹn về những ấn chứng huyền bí. Ai mà có thể từ khước được những cách tu quá mầu nhiệm đó. Theo thời gian khi mà mọi bồn chồn cùng những bồng bột của tuổi trẻ lắng dịu xuống, kiến thức cùng kinh nghiệm đời được già dặn hơn, tôi lại trọng cái phương pháp tu mà khi xưa tôi đã cho là quá chậm và quá tầm thường với căn cơ của mình. Bây giờ nhìn lại những người tôi biết, bất kể là họ đang hành trì trên con đường thẳng, đường tắc hay con đường khúc khuỷu nào, tất cả đều đang tu tập cả.

Nhờ nương vào Tam Bảo, nên đức tin của tôi được vững mạnh hơn nhiều. Hành trình thì còn quá xa, mỗi khi vấp ngả, tôi có càu nhàu hay lẩm bẩm vài phút rồi bắt đầu lại. Tôi chỉ ao ước tạo cho mình một cái duyên thiện cho những kiếp sau và cố gắng bồi bổ cái duyên lành mình hiện có. Theo như sách Phật có nói thì mình đã lẩn quẩn trong cái vòng sinh tử này từ vô lượng kiếp rồi. Tôi nghĩ như một bánh xe đang xoay nhanh, có muốn ngừng thì chỉ có cách duy nhất là phải từ từ. Tôi thấy, hiện tại nếu mình cứ an huởng cái tươi mát của Tam bảo, ghi học những kinh nghiệm ở đời và làm bổn phận của mình, khi nào duyên của một cái gì đã đủ thì tự nó sẽ có mà mình không cần phải mở miệng hay lên tiếng hỏi. Nhờ vậy tôi vất được cái gánh nặng của sự mong mỏi và mong cầu trong việc làm của mình mà thêm tự tại trong việc tu tập. 
 

Minh Khải

Khổng Tử

Tử Hạ hỏi Khổng Tử: 
- Nhan Hồi là người như thế nào? 
Khổng Tử đáp: 
- Cái đức nhân của Hồi hơn ta. 
- Tử Cống là người thế nào? 
- Cái biện tài của Tứ hơn ta. 
- Tử Lộ là người thế nào? 
- Cái Dũng của Do hơn ta. 
- Tử Trương là người thế nào? 
- Cái nghiêm của Sư hơn ta. 
Tử Hạ đứng dậy thưa: 
- Thế vì sao bốn người ấy lại phải còn theo học với thầy? 
Khổng Tử nói:
- Ngồi đây ta bảo cho. Ôi, Hồi biết Nhân ái mà không biết lúc phải bất nhân. Tứ biết biện bác mà không biết lúc phải ấp a ấp úng. Do biết dũng mà không biết có lúc phải nhút nhát. Sư trang nghiêm mà không biết lúc phải ung dung để hòa đồng với mọi người. Gồm những cái của họ hơn ta mà đem đổi cái ta không bằng họ, ta không đổi. Vì vậy, bốn người ấy phải thờ ta làm thầy mà không hai lòng.

Liệt Tử

Mục Lục