Trong thời gian Nã phá Luân xâm lấn nước Nga, quân đội của ông lúc ấy đang đánh nhau trong một ngôi làng nhỏ, giữa vùng đất băng tuyết của một mùa đông tưởng chừng như dài bất tận. Trong trận chiến ấy, ông bất ngờ bị tách rời khỏi quân đội của mình. Một toán quân Nga nhận diện được Nã phá Luân, và đuổi theo ông qua những con đường nhỏ quanh co trong thành phố. Nã Phá Luân cố chạy thoát thân. Lúc ấy ông chợt thấy có một tiệm bán lông thú trong một hẻm nhỏ, nên ông vội vàng chun vào đấy. Vừa vào tiệm, Nã Phá Luân nhìn người chủ bán lông thú nói không kịp thở, "Cứu ta với, cứu ta với! Có nơi nào cho ta trốn không? " Người bán lông thú nói, "Nhanh lên, chun vào đống lông thú ở góc phòng kia kìa! " Và ông ta vội vàng lấy thêm những miếng lông thú phủ lên trên người vị đại tướng.

Vừa xong thì toán quân Nga cũng tông cửa tiến vào, chúng hét lên "Hắn trốn đâu rồi? Chúng ta rõ ràng thấy hắn chạy vào đây! " Mặc cho sự chống đối của người chủ tiệm, toán quân Nga đi bươi móc, lục soát khắp nơi để tìm Nã phá Luân. Chúng dùng gươm đâm vào đống da thú để tìm kiếm, nhưng cũng không thấy gì hết. Cuối cùng toán quân Nga đành bực tức bỏ đi.

Một lát sau, Nã phá Luân chui ra từ dưới đám lông thú, không thương tích, vừa khi ấy toán cận vệ của ông cũng tiến vào cửa. Người chủ tiệm lông thú quay sang Nã phá Luân rụt rè hỏi, "Thưa ngài, xin ngài thứ lỗi cho hạ thần được hỏi một điều này, hạ thần thật lòng muốn biết ngài cảm thấy như thế nào dưới những miếng lông thú ấy, khi biết rằng giây phút kế tiếp có thể là giây phút cuối cùng của đời mình? "

Nã phá Luân đứng thẳng người dậy, nhìn người chủ tiệm và lộ vẻ phẩn nộ, nói "Ngươi thật to gan, dám hỏi ta, một vị đại đế, một câu như vậy! Quân đâu, hãy đem tên hỗn xược này ra ngoài kia, bịt mắt nó lại và hành quyết cho ta. Ta muốn được chính mình ra lệnh nổ súng. "

Những người lính túm lấy tên chủ tiệm đáng thương, lôi hắn ra ngoài, bắt đứng dựa vào tường và lấy khăn bịt mắt lại. Anh ta không thấy gì nữa hết, nhưng có thể nghe được tiếng chân của những người lính thao diễn, sắp thành hàng, tiếng súng lách cách lên cò sửa soạn, và anh cũng có thể nghe được tiếng áo ngoài của anh bay lất phất trong gió lạnh. Anh ta có thể cảm nhận được cơn gió đang nhẹ níu lấy quần áo mình và làm lạnh cắt đôi má, và đôi chân anh đang run cầm cập không kềm chế được. Rồi kế tiếp anh nghe tiếng Nã phá Luân tằng hắng và chẫm rãi ra lệnh, "Chuẩn bị...lên đạn...nhắm " Trong giây phút đó, ý thức được rằng những cảm giác nhỏ bé này rồi cũng sẽ bị cướp đi vĩnh viễn, có một cảm giác mới mà anh không diễn tả được, đột nhiên tràn dâng lên trong khi nước mắt tuông tràn trên má.

Sau một thời gian yên lặng thật lâu, anh bán lông thú nghe tiếng chân đi đến gần bên mình và tấm khăn che mắt được tháo ra. Tuy còn lờ mờ vì ánh sáng mặt trời chói chang, nhưng anh vẫn thấy được đôi mắt của Nã phá Luân đang nhìn sâu vào trong tâm hồn mình. Hình như vị đại đế có thể thấy được hết những ngõ ngách tối tăm trong anh. Nã phá Luân mỉm cười nhìn anh dịu dàng nói, "Bây giờ thì anh biết rồi phải không! "

Diệu Tịnh kể

Mục Lục